US Trip – 210817 (1)

Hơn 1 tuần ở Mỹ. Dẫn anh đến đây cảm giác những ký ức ngày xưa ngủ ngoan hơn, giờ đây có thêm những lớp ký ức mới. Mọi thứ vẫn thế, cỏ vẫn xanh bên những căn nhà sinh viên xinh xinh. Catch up với Paul và Bô, bọn này kể chương trình ngày xưa bọn mình có 43 đứa sang mà năm nay chỉ còn 17. Học phí tăng, cắt học bổng 8K, thế nên chắc ít người kham được hơn.

CSU mở rộng khuôn viên xây thêm nhiều công trình, trong đó có hai cái mình chú ý nhất là CSU Health and Medical center to như cái bệnh viện Hà Nội và sân vận động tai tiếng nằm ngay giữa campus, dự là sẽ gây ra tắc đường, thiếu chỗ đỗ xe, rồi thiên hạ không được tailgating uống bia trước giờ khai mạc. Dân Mỹ cuồng football tợn. Hẳn trường cũng đầu tư thêm cho bộ môn này, kéo thêm sinh viên, tăng ranking. Sân vận động ngốn đến 120 triệu đô để xây dựng, lấy tiền từ quỹ của trường và raise fund 50 triệu đô. Fund không đủ nên phải đi vay, và sẽ lấy doanh thu từ việc hoạt động của sân để bù vào.

Theo như Rachael thì hẳn là trường muốn phát triển thêm về mảng football và được biết đến như một trường mạnh về engineering. Hiện ở CSU đã có BioMARC chuyên nghiên cứu về virus khá là mạnh. Trước Obama định đóng cửa chỗ này rồi nghĩ sao phút cuối lại rót thêm tiền vào phát triển, thế là cả nhà đều vui. Chỗ này góp phần nghiên cứu về virus Zika tai tiếng một thời.

Ngày đầu tiên đến 2am bọn mình vật vờ ở sân bay Denver, 4:30am mới lên được shuttle bus và 6:00 sáng thì về đến đây lúc bình minh vừa ló rạng. Rachael ra mở cửa bảo đêm không ngủ được vì excited sắp được gặp mình. Nhà của Rachael số 2K cơ bản cũng giống căn nhà của bọn mình trước kia.

Bọn mình ở phòng Mikayel. Mikayel đã lớn rồi, năm nay lên lớp 6. Trước cậu bé học ở đây, trong tuần ở với mom, cuối tuần ở với dad, nhưng giờ thì ngược lại. Mikayel học ở Evergreen, gần Denver nên trong tuần ở với bố và cuối tuần mới về. Căn phòng của cậu bé đúng phòng con trai, có bộ figure Lord of the Rings, khủng long, rồng, DVD phim, poster Pikachu, mấy bức tranh bạn vẽ tặng, cúp Reading, một tấm tranh cắt dán lớn trông rất thú vị.

Rachael kể Mikayel có rất nhiều experience hè này, thiết kế mô hình trò chơi gì đó rất to nên mẹ cậu không thể cho vừa phòng, chế tạo robot đơn giản. Trẻ con Tây sao mà thích. Nhớ Mikayel, cậu bé rất dễ thương, ngọt ngào và rất ngoan. Bọn mình không gặp được vì cuối tuần Mikayel đi xem game tournament gì đó với bố và vì đi xe khá tốn thời gian nên không bõ công đi, trong khi ở Foco mình còn bạn bè chưa gặp. Mình có nói chuyện với cậu bé qua điện thoại và giọng cậu hơi buồn khi mình nói không thể gặp cậu kịp vì không đủ thời gian.

Ngày đầu chủ yếu là ngủ, thăm CSU và catch up với Paul và Bô. Thoả giấc mơ có ảnh cầu hôn ở The Oval. Trường thật rộng, mình chưa bao giờ đi hết campus. Vì ngoài campus chính còn có mấy campus ở ngoài nữa. Trong trường cũng đã rất là lớn rồi. Anh bảo trường nào ở Mỹ cũng to thế này á? Có trường to hơn ý chứ, nhưng thường trường công, trường của state thì diện tích lớn như vậy.

CSU không chỉ đập đi xây lại mà còn mua thêm đất bên ngoài. Buổi sáng Rae dẫn mình đi ăn sáng một bữa no nê xinh đẹp ở Butters một khu đi qua Road34. Rae bảo khu này sẽ sớm bị tear down vào tháng 10 để xây thêm, uhm, hình như là dorm. Nên bọn mình có thể mua manga với giá 5$/quyển ở một tiệm DVD cạnh đó. Đối diện khu này cũng nhìn thấy một đường đi ngầm cũng đang được thi công. Rae có phàn nàn về chuyện giá nhà và giá parking đã tăng trong vòng 3 năm chị ở đây.

Rae sẽ bảo vệ luận án vào mùa xuân năm sau. Tổng cộng mất 7 năm để hoàn thành PhD. Từ một bachelor Psychology, li dị chồng, nuôi con và trở thành một Biomedical PhD là một con đường dài và đầy vất vả. Rae đến từ Virginia. Rae kể mình là người đầu tiên trong nhà đi học đại học nên cũng không có ai advise khi chị đi học. Chị nghĩ mình không giỏi toán nên đã chọn Psycho, vì nghĩ toán là môn cần có khả năng tự nhiên. Cuối cùng Rae đã dấn thân vào ngành này, mất mấy năm hoàn thành các môn về toán lý hoá để đủ điều kiện làm PhD. (Mình từng được Rae dẫn đi xem phòng lab hồi còn đi học).

Rae kể chị luôn nghĩ mình kém hơn mọi người nên luôn cố gắng và chăm chỉ hơn. Nhưng kết quả thì tuyệt vời. Rae từng kể về điểm số ở trường và mình thấy rất amazing vì thực sự ngành đó thật không dễ chút nào. Rae nói khi nào tốt nghiệp thật muốn thuê một chiếc limosine đi đến graduation ceremony và bước ra như một nữ hoàng. Mày hãy đến graduation ceremony và đám cưới của tao và John nhé. Ngày xưa tốt nghiệp ở xa nên chị không mời bố mẹ đến, cũng không muốn thuê cap và gown nhưng lần này nhất định sẽ thuê để celebrate bao cố gắng những năm qua. That’s worth it.

Kể chuyện này lại nhớ năm ấy mình tốt nghiệp, có 2 ceremony, một là của chương trình ở  Hilton Hotel, một là của trường ở Moby Arena. Rae đến cả hai. Ở Hilton có Rae, John, Darin và Mikayel. Lúc đọc tên từng người bước lên, đến khi mình lên Rae hú hét cổ vũ làm mấy người rất ngạc nhiên, nhưng mà đó mới đúng là American style haha. Chị cũng hút hét lần nữa ở Moby Arena nhưng nhầm với Thảo Nông con bé có tên gần như giống hệt mình. Ôi ngày đó, hơn 2 năm rồi. Những ngày đi học. Ký ức cứ mãi xanh tươi như màu xanh của cây và màu nắng Foco.

 

 

 

 

 

 

US Trip – 140817

Hi, cuối cùng sau bao lần dự định chuyển nhà mình vẫn không muốn viết ở chỗ nào khác ngoài chỗ này, ít nhất hiện thời là như vậy.

Mất 1 ngày di chuyển, hôm nay là ngày thứ 4 ở Mỹ rùi. Cảm giác cứ tự nhiên như hơi thở. Như là ngôi nhà thứ hai ấy. Một phần là do đây đã là lần thứ ba mình quay lại Mỹ. Hai lần trước mình đều nghĩ, không phải lần cuối, nhất định là vậy. Lần này mình không chắc nữa. Nhưng lần này đi cùng với anh, cũng như ở bên cạnh luôn có một cái comfort zone nho nhỏ.

Không, mình chẳng ngại bất cứ điều gì ở đây. Ngôn ngữ không. Chồng mình thì có hơi hơi. Hôm qua lão xin chai nước, đọc thành waiter, làm bà cleaner hoang mang chả hiểu gì. Mình bảo rồi có ngày anh sẽ bị đánh cho coi, mượn bật lửa (fire) rồi bị người ta oánh vì nói nhầm (fight).

Không khí trong lành bầu trời cao và trong vắt. Cây ở khắp nơi. Đây là Old Greenwich và bọn mình đang ở Hyatt (hai-at, not hi-at) Regency, hừm, nếu không phải vì công ty lão chồng ở ngay cạnh thì chắc cũng chả bao giờ xớ rớ dám ở đây, thấy standard room thấp nhất đã $250/đêm.

Phòng mình nhìn ra 3 cái cờ trước mặt, cờ Mỹ, cờ màu tím hoa cà của Hyatt và cờ màu xanh ngọc lục bảo của Old Greenwich. Chồng bảo downtown Greenwich hơi xa đây, chỗ này là “Old” thôi. Xung quanh không có gì nhiều, các cửa hàng, siêu thị, xuống một chút là mall Stamford Town Center. Yên bình như Fort Collins. Trước ở Foco mình ở khu gần University nên thấy khá là năng động, chứ xung quanh, mấy lần mình đi xa hơn thì không khí cũng y hệt thế này.

Quay lại New York cũng như là chốn đã thân quen lắm. Cứ đâm đường mà đi, chẳng cần plan gì. Ghé qua NYC Library nhưng ở ngoài chụp ảnh thôi không vào thăm. Hai con sư tử kiểu Mỹ trông vẫn duyên dáng và học thức chứ không màu mè giương oai diễu võ như mấy chú ở nhà.

Xin chào

Lâu lắm rồi đó nha.

Có gia đình thì xem nào, người ta vững vàng hơn, vì biết rằng mình có một nơi để thuộc về.

Cái cảm xúc bất định cũng vơi dần.

Trong lòng cũng có nhiều suy nghĩ, nhiều chuyện muốn làm, nhưng tựu chung lại có vẻ nhàn nhã không biết là tốt hay xấu.

Vẫn nghĩ thế giới rộng lắm, giờ hình như có hẹp hơn chút những ngày bình yên đều đặn.

Sống là gì?

Hừm, lúc nghĩ ngợi này chân vẫn phải đi.

Suýt ốm

Biết thế nào là bị đút.
Lạnh mưa đói mệt nhìn đồ ăn buồn nôn.
Định đi midnight sale lotte đến nơi còn phải về.
Chồng order cháo của mẹ chồng. Về nhà tót lên giường để chồng bê cháo lên cho. Nằm vật như miếng giẻ lau chồng bảo anh đút cho em. Lần đầu có kiểu nằm đớp cháo vì từ bé giờ nhà theo kiểu dân chủ tự do không nuông chiều kiểu đó, chỉ có mình là chị hay đút cho bọn trẻ con.
Chồng béo vừa đút vừa dỗ vừa gây áp lực vì mấy miếng đầu mình vẫn buồn nôn chỉ trệu trạo ăn được có tí. Sau lôi điện thoại ra nghịch thì ăn được nhiều hơn. Lão béo lại ngồi cạnh vừa ăn vừa tọp tọp. Định ăn 3 miếng cháo mà bị lừa cho ăn nhiều phết.
Ăn xong lại hết đau đầu chả hiểu sao.
Chồng bảo trông lại phởn rồi đấy 😏

 

Chuyện sắp xếp

Hè, hôm qua hai đứa lục đục xếp lại cái phòng. Nhà bé, đồ đạc cũng hơi éo le, xếp được vào cũng là một nỗ xờ lực. Xong thì mình mệt, nằm ườn, kêu đói. Chồng xuống lấy cơm cho. Lấy xong thì mình buồn ngủ quá ứ dậy được….

Nói chung cũng vui, bây giờ được ở một nhà, không phải xa nhau. Tình cảm được xây đắp dần bởi những yêu thương, nhường nhịn, an ủi, vỗ về. Không nhất thiết phải đắm say từ lúc ban đầu. Hôn nhân là về sự bền vững, là chỗ dựa cho nhau phía sau bão tố cuộc đời.

Chiều qua thì lên chỗ anh làm việc. Bàn có 2 cái máy tính, ghế ngồi rất là thoải mái. Một đống giấy tờ. Bị complain thì ổng nhét luôn vào hai ngăn kéo. Chồng bảo em nghĩ cách thiết kế cho chỗ của anh đi. Có quyển giấy note trên bàn. Mình lấy một tờ. Và viết I love you với thật nhìu trái tim hehe.

Ông này rùi cũng bị lây bệnh sến của mình. Đang nằm ườn bảo “Em ơi em quay ra đây đi” xong thơm chụt một cái ^^

Tâm sự một tẹo

Nhiều lúc đi ngủ một phát là xong chứ chẳng buồn viết lách. Nhiều ngày đã như vậy rồi. Dạo này thì, nhắc mình thức thêm một tí cho xong việc.

Cũng băn khoăn nhiều phết đấy.

Thỉnh thoảng đảo qua facebook, mọi người chia sẻ nhiều. Thi thoảng có một hạt vàng. Đại loại đa số là lung tung, hoặc là marketing hoặc là chia sẻ có tính định hướng. Cũng do thuật toán quy định cả.

Có cái hay hay duy nhất là chia sẻ của Phương Bùi: Niềm tin mãnh liệt vào cái gì đó sẽ trở thành thật. Không phải cái người ta cho là, mà chính là niềm tin của mình sẽ biến thứ mình tin thành thật.

Có nhiều lý thuyết về cách mà mình nên sống. Hiện tại mình đang ở safety zone, một công việc challenging vừa phải và có nhiều cơ hội tiếp cận, học thêm một vài điều mới (rất phù hợp với một đứa dễ bị overwhelmed như mình), một hoàn cảnh thuận lợi để mình chẳng cần lo lắng.

Nhưng gần đây mình không tự tin lắm. Cái cảm giác an toàn quá mức này khiến mình khó chịu. Sự cẩn trọng đến quá đáng của bmc làm mình mệt mỏi. Đồng thời, mình lại đã luôn được nuôi dạy như một đứa trẻ con, để được challenging trong một vòng tròn an toàn. Mình sợ lại bị lụt như ngày ở KAfe, xử lý không tốt những mâu thuẫn và khối lượng công việc và kiến thức khổng lồ, sẽ lại rơi vào cảm giác bất lực và chán chường liên tiếp.

Mình thực sự không biết, điều gì là quan trọng bây giờ.

 

Anh là cái cây đợi em về

Từ lúc trước cưới đến giờ, anh vẫn luôn bình thản.

Anh bảo bên ngoài bình tĩnh thế thôi nhưng bên trong run.

Anh lúc nào cũng như một cái cây, xù xì thô mộc nhưng rất đỗi yên tâm.

Em kể với Yo em không cần quà Valentine, cũng chẳng cần quà 8/3.

Ngày nào anh cũng đối xử với em như Valentine.

Yo nhìn em và bảo “Hey everyone, can you hear that?” “Thao, say it again”

Hì, đúng thế thật anh nhỉ