Những ngày nồm ẩm

Đã sống ở Hà Nội thì năm có mấy chục ngày nồm. Nhớp nháp ướt nhẹp âm u mù mịt.

Tâm trạng chán chường vì nhiều việc chưa đến đâu, ví dụ như nhà chưa biết bao giờ cho thuê được trong thời kỳ Covid coveo này để mà sang chỗ mới, rồi chưa biết có làm được giáo viên tiếng Anh không, hay đi kinh doanh, thì kinh doanh gì? Máy tính thì chập chờn lúc vào điện được lúc không, typing hay lỗi lại còn chậm, chẳng bù cho đợt trước khi nghỉ hưu vẫn còn ngon nghẻ xinh xắn.

Dạo này đời sống của mình khá chán, nói thì cũng phủi phui, có những ngày thong thả như này cũng là trộm vía, vì cứ nhớ lúc con ốm đi viện lại long sòng sọc chả có thời gian mà thở. Nhưng mà, xung quanh, cái gì cũng nhàn nhạt. Còn chẳng thèm soi gương mỗi sáng cái khuôn mặt thiếu ngủ nhiều nám và mụn li ti. Ngày nối ngày.

Các con vẫn đáng yêu như những chú cún. Chồng thì bận học đầu tư, le ve mỗi lúc ăn tối. Con người bình yên bình thản nhưng cũng nhạt nhẽo chẳng thêm chút gia vị nào cho cuộc sống. Đúng nghĩa người bạn cùng phòng trăm năm, hết.

Mình có cái đèn xông tinh dầu Muji hỏng gì đó, cứ chạy được tầm 1 phút là tự tắt chức năng xông tinh dầu, đèn thì vẫn dùng bình thường, mình dùng làm đèn ngủ. Nay chán mình bật chức năng tinh dầu, được một phút lại tắt, mình lại bật. Có chút mùi hương ocean đỡ chán chường. Mùa này chắc có mùi quần áo mới sấy là thơm tho đáng yêu.

Việc ý nghĩa nhất bây giờ mình có thể làm ngoài chăm con, trông con chắc là học tiếng Anh lại đi, nhưng mà cái tâm trạng nửa biết nửa không lại càng ngáng đường. Kiểu cái gì cũng quen nhưng ôn lại lại chưa chắc chắn, như kiểu học cách yêu lại từ đầu vậy. Mấy lần định viết bằng tiếng Anh lại cho quen nhưng tần ngần, chả muốn viết. Máy đang nhấp nháy, chắc lại đòi tiền..

Lee Joon Gi và một khởi đầu mới

Hồi mình học cấp 3 cả lớp xôn xao vì các idol Hàn Quốc thời đại của Suju, SNSD, Big Bang, 2NE1. Mình hơi đứng ngoài làn sóng, thích nghe nhưng không idol ai vì một là không thích đua trend hai là chưa ấn tượng gì đến mức ái mộ. Nhưng quả là nghiệp quật. Giờ làm mẹ hai con thì quay qua mê idol với phim Hàn Quốc. Nhưng cũng phải nói qua tầm chục năm, nền công nghiệp giải trí Hàn Quốc thực sự phát triển và nó có mọi thứ, cho tất cả mọi người, kể cả những đứa như mình. Không chỉ gói gọn trong những cliché, phim ảnh và âm nhạc Hàn nhanh chóng hoà nhịp với thế giới, ngày càng đẹp, hay và độc đáo.

Ban đầu là Crash landing on you. Đó là bộ phim Hàn đầu tiên mình xem mà không phải skip một đoạn nào. Dù là phim tình cảm nhưng với bối cảnh và diễn biến kịch tính và khó đoán, cùng với tài năng xuất sắc không thể phủ nhận của BinJin couple, bộ phim thực sự là top favorite của mình và rất nhiều người, tạo nên một làn sóng không nhỏ tại nhiều quốc gia. Làn sóng này cùng với việc Netflix tiến vào và phổ biến ở Việt Nam đã đưa mình đến một kho phim HD hay ho khác, sau đó mình cày tiếp Goblin, Quân vương bất diệt, Hotel del Luna, rồi Moon Lover.

Chính tại Moon Lover mình đã phát hiện ra Lee Joon Gi và kiểu wooww! Ngoại hình của Joon Gi với mình không thực sự bắt mắt, nó lạ, kiểu đàn ông mà mặt Vline, mắt nhỏ một mí, nếu so với một diễn viên khác trước đó mình mê là Huyn Bin thì đây là một hình tượng khác hẳn. Ấn tượng tiếp theo là anh khóc nhiều thế :)) Dù nhân vật của anh có hoàn cảnh éo le nhưng mà đàn ông ai lại khóc nhiều thế hihi. Nhưng cuối cùng thì mình vẫn bị chinh phục bởi diễn xuất của anh hơn là ngoại hình mà sau mới biết hoá ra cũng được khen nức nở.

Sau khi tìm hiểu về anh qua các cuộc phỏng vấn thì càng ấn tượng dữ, vì con người này thực sự thông minh, nhạy cảm, đam mê, nhiệt huyết hết mình với nghề diễn, tìm tòi đào sâu với từng vai diễn, nghiêm túc với nghề và luôn nghĩ đến những người xung quanh. Bài phỏng vấn rất dài, nhưng mình nhớ được vài ý. Anh có nói mỗi người có cách diễn khác nhau, vì mình ban đầu xuất thân không phải học bài bản về diễn xuất nên cũng tự mình tìm hiểu về kỹ thuật, và nhiều lần thất bại, nhưng sau đó nhận ra diễn xuất không phải là đứng một mình, mà là phối hợp với mọi người, như một dàn giao hưởng.

Giờ mình thay công việc của LJG bằng công việc mình định dấn thân vào, là giáo viên tiếng Anh nhé, vì mình thấy điểm tương đồng đó là mình cũng không có đào tạo bài bản về làm giáo viên. Công việc dạy cũng không phải đứng một chỗ nói hết điều này điều kia, mà là phối hợp với người học, giúp họ nhìn thấy cái họ còn thiếu và truyền cảm hứng để họ tìm hiểu thêm.

LGJ là tuýp người lao động miệt mài không ngừng nghỉ, vì hết dự án lại làm concert fan meeting, lần đầu nghe thấy luôn. Anh giữ mình luôn sáng tạo và trải nghiệm. LGJ cũng nói anh luôn theo đuổi niềm vui khi làm việc và tìm cách cổ vũ mọi người xung quanh. Nghe anh nói về những lần làm việc mới cảm thấy anh trân trọng và hứng khởi với mọi cơ hội được hoạt động và sáng tạo, kiểu thắc mắc sao bây giờ mọi người cứ bắt mình ngồi yên khi chụp hình chứ không được nhảy nhót nữa à ^^”

Học được rất nhiều từ con người này và sẽ tiếp tục theo dõi anh lấy cảm hứng cho những việc mình sắp dự định làm tới đây .x

Chuyện người lớn

Dù mình là người thích nói chuyện thì có nhiều chuyện khi mà lớn rồi thật khó chia sẻ. Vì có những luật của người lớn. Chuyện tiền nong, nhà cửa, con cái, những chuyện nhạy cảm và không bao giờ có đáp án chính xác.

Nay trời âm u mà phát hiện ra mình lại bé cái nhầm bé cái ngu huhu mãi lớn không hết ngu nó bùn xâu xắc gì đâu.

Tình yêu

Tớ vẫn thích chồng tớ lắm, mà ngày càng thích, chắc chắn là hơn đứt hồi mới cưới.

Mai là tròn 36 tuần của các chú khủng long Min Max trong bụng rồi.

Tên bố đi khám sức khoẻ định kỳ lòi ra cái bệnh cao huyết áp, nhưng mà vấn đề là huyết áp còn thuộc cái loại nguy hiểm trầm trọng nguy cấp vọt tận lên 220/140. Người ta phải cho uống thuốc khẩn cấp, rồi cho thuốc về uống hàng ngày.

Nguy hiểm thế mà không đi khám thì không biết lăn quay ra đâu rồi, sợ thật sợ thật ý.

Thế nên là nghĩ lại mình yêu và thương cái người này biết bao. Dù mấy lần cũng hay nghĩ lấy chồng thật là rách việc, tự nhiên phải quan tâm thêm bao nhiêu chuyện, bao nhiêu thứ ràng buộc chán muốn chết, mà sống một mình mình vẫn đang phây phây vui vẻ. Người này thêm vào cuộc đời mình cũng được mà không có thì cũng chẳng sao.

Nhưng bây giờ thì người ta đã thành một phần cuộc sống của mình rồi, đủ để mình lo lắng và sợ hãi nếu người ta không còn bên cạnh.

Sắp tới còn thêm hai con người bé tẹo mà mình chưa hình dung ra sẽ khuấy động cuộc sống của mình như thế nào, hai con người bé xíu đi kèm với bao nhiêu trách nhiệm, mà không có thì cũng thiếu xíu niềm vui.

Mình không kỳ vọng ai phải làm mình hạnh phúc, và với hai con người bé tí ấy cũng thế. Nhưng cũng như mọi người mẹ khác, cũng mong cho chúng được khoẻ mạnh và vui vẻ để khám phá được nhiều thứ hay ho ở cái thế giới này.

Yêu, và được yêu.

Baby

Mình thực sự cũng hay suy nghĩ chuyện có em bé nó kiểu giống trách nhiệm khi đi học vì xã hội yêu cầu vậy. Thực sự mình chả gấp gáp đâu ý. Ưu tiên lúc này của mình là có cái chỗ ở ra hồn đã nên hiện tại mình cũng không phải ở trong tâm trạng gọi là tốt nhất.

Hừm, baby, thực sự là chưa suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này đâu ý.

Mà sắp làm thủ thuật rồi.

Thôi thì, nhắn nhủ, baby à, bố mẹ sẽ rất vui nếu con đến còn nếu con đi chơi đâu đó mà chưa muốn xuất hiện cũng không sao nha. Cuộc đời của con vẫn luôn là của con ấy thôi, không phải bố mẹ quyết định đâu ý. Con hãy làm những gì con yêu thích nhé, mẹ thì mẹ cũng thích gặp con bây giờ đấy nhưng mẹ thấy không có vấn đề gì cả nếu con thích đến vào thời điểm nào đó.

Take care, baby.

 

Một vài chuyện nhỏ nhặt

Chào!!! Mình đây.

Kể câu chuyện xíu xiu mình đúng là đứa hay lang thang hay tình cờ gặp các bạn. Có lần chợt tạt qua Japan Foundation sáng hôm đấy vừa làm sự kiện, nghĩ thế nào bảo mình chưa vào bao giờ lần này vào phát thử coi, gặp ngay Phương. Khiếp giật cả mình. Hôm nay thì tự nhiên gặp Nga ở Lotte chả duyên chả nợ, một đứa vật vờ chờ đi học một đứa đi nộp tiền ngân hàng tiện tạt qua mua đồ.

Trời nóng vào hè rồi. VN thời tiết thái quá nhờ, lúc nắng thì nắng nỏ ầm ĩ, lúc mưa thì dào dạt ngập đường, lạnh thì buốt tê tái, ẩm nồm thì thấy ghê hic. Phương bảo mình sắp chuyển từ Sống chung với mẹ chồng sang Ngôi nhà Hạnh phúc, để xem hehe.

Thỉnh thoảng mình hơi bị căng thẳng quá, mình phải nhắc mình từ từ, bình tĩnh. Thả lỏng, nhớ rằng mình không cần tìm kiếm tình yêu, mình là TÌNH YÊU, trong sự chảy tràn của vũ trụ. Nói thật việc chuyển đổi từ vị trí cô gái tung tăng sang phụ nữ có chồng nó dễ làm hao mòn một số sự trong sáng hồn nhiên hic nhưng mình sẽ nhắc mình thường xuyên hơn nha.

Không cáu giận chuyện bmc, chuyện mấy cái mụn, những cảm giác khó chịu. Đang ngồi ở quán cafe yêu thích Angel in us ở Lotte nhìn ra bầu trời cao cao mây mây. Điều gì là quan trọng với mình trong thế giới này?

Sự sống, tồn tại, là để một điều gì đó lại thế giới này, để nó khác đi so với lúc mình đến.

Những người biết, có nghĩa vụ phải hành động.

Một mặt, sống yêu thương và bình yên cũng thật tốt, nhưng mà gần đây điều này cứ hơi khó với mình sao sao. Là một sự tồn tại tươi vui mà bản thân tỏa ra ánh sáng của hạnh phúc đến nỗi những người nhìn thấy cũng cảm thấy hạnh phúc theo.

Kể cả bây giờ mình có con mình cảm thấy đấy vẫn chưa phải là hạnh phúc mình đang kiếm tìm, vẫn là điều gì từa tựa nghĩa vụ. Trẻ con là món quà của thượng đế, mãi mãi không phải vật sở hữu.

Qúa trình tìm để hiểu và yêu bản thân và tồn tại giữa thế giới này vẫn chưa lúc nào dừng lại.

Chuyện cũ

Hôm đó bạn mất. Chúng mình rủ được một nhóm về ngay sau giờ tan làm viếng bạn.

Tất cả đều rất shock nhưng cũng chẳng biết phải xử lý cái mớ cảm xúc hỗn độn ấy thế nào.

Chợt nghĩ nếu là lớp thì chắc sẽ có giáo viên chủ nhiệm đi. Mình nhớ chủ nhiệm lớp 10, lớp 11, nhưng mãi không nghĩ được cô chủ nhiệm lớp 12 là ai.

Hôm đó gặp cô Nhung. Cô vẫn là người điềm đạm, tình cảm và ấm áp như vậy.

Mình thấy lạ lùng tại sao cả một mảng ký ức như thế lại bị khoét sâu mất đến nỗi không rơi rớt lại chút tàn dư.

Mỗi ngày tiến lên mình đã bỏ rơi bao nhiêu ký ức nhỉ.

Cả năm qua thì chỉ xoay quanh một số ký ức nho nhỏ.

Lạ thật, hoặc là mình quá thiếu tập trung hoặc là trí nhớ mình kém thật ấy nhỉ.

Khai xuân

Vui phết, dù là đi làm sau Tết. À không, đi làm vui hơn ở nhà mới đúng.

Mà dạo này yêu chồng dã man định viết blog về tình iu với chồng béo mất haha.

Thơ thẩn

Hình như lâu rồi không ai đọc wordpress. Cảm giác vậy thôi, suy ra từ mình.

Nếu mà sống ở Miền Nam mình có thơ thẩn thế này không nhỉ. Đôi khi thèm không khí ấy.

Những thời điểm này muốn viết thật nhiều Em yêu anh, em nhớ anh, em cần anh, dù ngày nào cũng ở bên nhau mà dường như không đủ.

 

 

Du lịch với công ty anh béo

Nah, Novotel của VIJA Link hịn hơn nhiều cái La Paz Resort ở Hạ Long. Nhìn ngoài thì villa trông giống nhà hoang vô chủ. Vào trong thì long quần hội tụ 4-5 phòng cùng quay cửa vào một khoảng không gian chung thành ra ai nói gì ngoài sảnh nghe rõ mồn một như tường thuật trực tiếp. Rèm không thể kéo hết (cái này mới thật là hốt hoảng). Chăn gối có mùi hơi mốc như kiểu để tủ lâu hoặc lâu không có người đắp. Nhà tắm bé xíu. Giường ọp ẹp. Và có lẽ mình không khó tính đến thế nếu như không phải vì Novotel quá dễ thương hic hic.

Đi cùng với mọi người trong công ty anh cũng khá là thú vị. Mới nói là chân nhân bất lộ tướng người giỏi không nói nhiều. Mọi người đều giản dị, bình thường, không bóng bẩy như dân kinh tế, nhưng level văn minh, hiểu chuyện thì rất cao. Nhìn bọn trẻ con thì biết nhé. Bọn nhóc tì 2, 3 tuổi nhưng cực kỳ ngoan, ngồi vào bàn đeo khăn ăn, tự xúc tự ăn, ít quấy phá, và nếu có thì bố mẹ xử lý rất bình tĩnh và đâu vào đó.

Đi 2 ngày cuối tuần thì mất nửa sáng, nửa chiều đi lại. Còn lại ấn tượng là khu lễ tân của resort có bể bơi khá thích và xuyên thẳng ra biển. Chiều đi Dragon Park eo ơi như xây cho Tàu, được cái nó đúng nghĩa là một cái theme park, có nhiều chủ đề khác nhau, thiết kế rất đẹp và kỳ công, trò chơi cũng vui, có từ nhẹ nhàng đến mạo hiểm lộn mật T.T Tối có BBQ có người nướng đồ liền tay, rất ngon yummy yummy. Món thích nhất là mai cua nhồi thịt nướng rất ngon lần này đã được ăn xả láng. Ăn bên bể bơi, một bên là sự kiện Vietjet có mấy anh Cambodia sang thế là giao lưu hát 60 năm cuộc đời tiếng Cam, một bên là biển vịnh dịu dàng gió thổi vào mát mẻ. Không đến mức mát rượi vì ngày cũng khá là nóng. Cũng là một trải nghiệm vui thích đi.

Ăn xong đi dạo biển với anh béo trời nhiều mây ít sao không trăng vầy vậy thôi. Về đàn đúm nghe mọi người đánh đàn và hát. Có hội chơi ma sói.

Ôi hoá ra, nhiều cái không quan trọng bằng the look huhu. Gặp một em V6 dưới mình 2 khoá xinh lắm nhìn chín chắn nữa you can have all the good impressions about her nên ẻm đang là intern ở WQ. Mình có cảm xúc vừa ngưỡng mộ vừa gato nhẹ mọi người ở WQ vì chắc đấy là thế giới mình muốn đến nhưng mình không có slot ở đấy. Có thể vì mình chưa bao giờ toàn tâm toàn ý cho những việc như vậy. Mình biết bọn tư bản bóc lột ý rồi mà haiz thế mà vẫn bị làm cho loá mắt ý a.

Khổ, mà hoá ra mình hám đẹp còn hám tài nữa ạ 😦 Bảo sao mãi mình không thoát ly công việc hiện tại dù cũng không hẳn là the best.

Gần đây mình đã mua Bốn mùa trời và đất. Đọc mỗi tối. Lại thấy chất văn chương ngấm vào trong từng tế bào rồi, không còn khô rang mùi tư bản nữa. Viết nó cũng trôi tay hơn. Hơ phải làm báo cáo đó mà sao giờ buồn ngủ và mệt thế này huhu.