Chuyện người lớn

Dù mình là người thích nói chuyện thì có nhiều chuyện khi mà lớn rồi thật khó chia sẻ. Vì có những luật của người lớn. Chuyện tiền nong, nhà cửa, con cái, những chuyện nhạy cảm và không bao giờ có đáp án chính xác.

Nay trời âm u mà phát hiện ra mình lại bé cái nhầm bé cái ngu huhu mãi lớn không hết ngu nó bùn xâu xắc gì đâu.

Tình yêu

Tớ vẫn thích chồng tớ lắm, mà ngày càng thích, chắc chắn là hơn đứt hồi mới cưới.

Mai là tròn 36 tuần của các chú khủng long Min Max trong bụng rồi.

Tên bố đi khám sức khoẻ định kỳ lòi ra cái bệnh cao huyết áp, nhưng mà vấn đề là huyết áp còn thuộc cái loại nguy hiểm trầm trọng nguy cấp vọt tận lên 220/140. Người ta phải cho uống thuốc khẩn cấp, rồi cho thuốc về uống hàng ngày.

Nguy hiểm thế mà không đi khám thì không biết lăn quay ra đâu rồi, sợ thật sợ thật ý.

Thế nên là nghĩ lại mình yêu và thương cái người này biết bao. Dù mấy lần cũng hay nghĩ lấy chồng thật là rách việc, tự nhiên phải quan tâm thêm bao nhiêu chuyện, bao nhiêu thứ ràng buộc chán muốn chết, mà sống một mình mình vẫn đang phây phây vui vẻ. Người này thêm vào cuộc đời mình cũng được mà không có thì cũng chẳng sao.

Nhưng bây giờ thì người ta đã thành một phần cuộc sống của mình rồi, đủ để mình lo lắng và sợ hãi nếu người ta không còn bên cạnh.

Sắp tới còn thêm hai con người bé tẹo mà mình chưa hình dung ra sẽ khuấy động cuộc sống của mình như thế nào, hai con người bé xíu đi kèm với bao nhiêu trách nhiệm, mà không có thì cũng thiếu xíu niềm vui.

Mình không kỳ vọng ai phải làm mình hạnh phúc, và với hai con người bé tí ấy cũng thế. Nhưng cũng như mọi người mẹ khác, cũng mong cho chúng được khoẻ mạnh và vui vẻ để khám phá được nhiều thứ hay ho ở cái thế giới này.

Yêu, và được yêu.

Baby

Mình thực sự cũng hay suy nghĩ chuyện có em bé nó kiểu giống trách nhiệm khi đi học vì xã hội yêu cầu vậy. Thực sự mình chả gấp gáp đâu ý. Ưu tiên lúc này của mình là có cái chỗ ở ra hồn đã nên hiện tại mình cũng không phải ở trong tâm trạng gọi là tốt nhất.

Hừm, baby, thực sự là chưa suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này đâu ý.

Mà sắp làm thủ thuật rồi.

Thôi thì, nhắn nhủ, baby à, bố mẹ sẽ rất vui nếu con đến còn nếu con đi chơi đâu đó mà chưa muốn xuất hiện cũng không sao nha. Cuộc đời của con vẫn luôn là của con ấy thôi, không phải bố mẹ quyết định đâu ý. Con hãy làm những gì con yêu thích nhé, mẹ thì mẹ cũng thích gặp con bây giờ đấy nhưng mẹ thấy không có vấn đề gì cả nếu con thích đến vào thời điểm nào đó.

Take care, baby.

 

Một vài chuyện nhỏ nhặt

Chào!!! Mình đây.

Kể câu chuyện xíu xiu mình đúng là đứa hay lang thang hay tình cờ gặp các bạn. Có lần chợt tạt qua Japan Foundation sáng hôm đấy vừa làm sự kiện, nghĩ thế nào bảo mình chưa vào bao giờ lần này vào phát thử coi, gặp ngay Phương. Khiếp giật cả mình. Hôm nay thì tự nhiên gặp Nga ở Lotte chả duyên chả nợ, một đứa vật vờ chờ đi học một đứa đi nộp tiền ngân hàng tiện tạt qua mua đồ.

Trời nóng vào hè rồi. VN thời tiết thái quá nhờ, lúc nắng thì nắng nỏ ầm ĩ, lúc mưa thì dào dạt ngập đường, lạnh thì buốt tê tái, ẩm nồm thì thấy ghê hic. Phương bảo mình sắp chuyển từ Sống chung với mẹ chồng sang Ngôi nhà Hạnh phúc, để xem hehe.

Thỉnh thoảng mình hơi bị căng thẳng quá, mình phải nhắc mình từ từ, bình tĩnh. Thả lỏng, nhớ rằng mình không cần tìm kiếm tình yêu, mình là TÌNH YÊU, trong sự chảy tràn của vũ trụ. Nói thật việc chuyển đổi từ vị trí cô gái tung tăng sang phụ nữ có chồng nó dễ làm hao mòn một số sự trong sáng hồn nhiên hic nhưng mình sẽ nhắc mình thường xuyên hơn nha.

Không cáu giận chuyện bmc, chuyện mấy cái mụn, những cảm giác khó chịu. Đang ngồi ở quán cafe yêu thích Angel in us ở Lotte nhìn ra bầu trời cao cao mây mây. Điều gì là quan trọng với mình trong thế giới này?

Sự sống, tồn tại, là để một điều gì đó lại thế giới này, để nó khác đi so với lúc mình đến.

Những người biết, có nghĩa vụ phải hành động.

Một mặt, sống yêu thương và bình yên cũng thật tốt, nhưng mà gần đây điều này cứ hơi khó với mình sao sao. Là một sự tồn tại tươi vui mà bản thân tỏa ra ánh sáng của hạnh phúc đến nỗi những người nhìn thấy cũng cảm thấy hạnh phúc theo.

Kể cả bây giờ mình có con mình cảm thấy đấy vẫn chưa phải là hạnh phúc mình đang kiếm tìm, vẫn là điều gì từa tựa nghĩa vụ. Trẻ con là món quà của thượng đế, mãi mãi không phải vật sở hữu.

Qúa trình tìm để hiểu và yêu bản thân và tồn tại giữa thế giới này vẫn chưa lúc nào dừng lại.

Chuyện cũ

Hôm đó bạn mất. Chúng mình rủ được một nhóm về ngay sau giờ tan làm viếng bạn.

Tất cả đều rất shock nhưng cũng chẳng biết phải xử lý cái mớ cảm xúc hỗn độn ấy thế nào.

Chợt nghĩ nếu là lớp thì chắc sẽ có giáo viên chủ nhiệm đi. Mình nhớ chủ nhiệm lớp 10, lớp 11, nhưng mãi không nghĩ được cô chủ nhiệm lớp 12 là ai.

Hôm đó gặp cô Nhung. Cô vẫn là người điềm đạm, tình cảm và ấm áp như vậy.

Mình thấy lạ lùng tại sao cả một mảng ký ức như thế lại bị khoét sâu mất đến nỗi không rơi rớt lại chút tàn dư.

Mỗi ngày tiến lên mình đã bỏ rơi bao nhiêu ký ức nhỉ.

Cả năm qua thì chỉ xoay quanh một số ký ức nho nhỏ.

Lạ thật, hoặc là mình quá thiếu tập trung hoặc là trí nhớ mình kém thật ấy nhỉ.

Khai xuân

Vui phết, dù là đi làm sau Tết. À không, đi làm vui hơn ở nhà mới đúng.

Mà dạo này yêu chồng dã man định viết blog về tình iu với chồng béo mất haha.

Thơ thẩn

Hình như lâu rồi không ai đọc wordpress. Cảm giác vậy thôi, suy ra từ mình.

Nếu mà sống ở Miền Nam mình có thơ thẩn thế này không nhỉ. Đôi khi thèm không khí ấy.

Những thời điểm này muốn viết thật nhiều Em yêu anh, em nhớ anh, em cần anh, dù ngày nào cũng ở bên nhau mà dường như không đủ.

 

 

Du lịch với công ty anh béo

Nah, Novotel của VIJA Link hịn hơn nhiều cái La Paz Resort ở Hạ Long. Nhìn ngoài thì villa trông giống nhà hoang vô chủ. Vào trong thì long quần hội tụ 4-5 phòng cùng quay cửa vào một khoảng không gian chung thành ra ai nói gì ngoài sảnh nghe rõ mồn một như tường thuật trực tiếp. Rèm không thể kéo hết (cái này mới thật là hốt hoảng). Chăn gối có mùi hơi mốc như kiểu để tủ lâu hoặc lâu không có người đắp. Nhà tắm bé xíu. Giường ọp ẹp. Và có lẽ mình không khó tính đến thế nếu như không phải vì Novotel quá dễ thương hic hic.

Đi cùng với mọi người trong công ty anh cũng khá là thú vị. Mới nói là chân nhân bất lộ tướng người giỏi không nói nhiều. Mọi người đều giản dị, bình thường, không bóng bẩy như dân kinh tế, nhưng level văn minh, hiểu chuyện thì rất cao. Nhìn bọn trẻ con thì biết nhé. Bọn nhóc tì 2, 3 tuổi nhưng cực kỳ ngoan, ngồi vào bàn đeo khăn ăn, tự xúc tự ăn, ít quấy phá, và nếu có thì bố mẹ xử lý rất bình tĩnh và đâu vào đó.

Đi 2 ngày cuối tuần thì mất nửa sáng, nửa chiều đi lại. Còn lại ấn tượng là khu lễ tân của resort có bể bơi khá thích và xuyên thẳng ra biển. Chiều đi Dragon Park eo ơi như xây cho Tàu, được cái nó đúng nghĩa là một cái theme park, có nhiều chủ đề khác nhau, thiết kế rất đẹp và kỳ công, trò chơi cũng vui, có từ nhẹ nhàng đến mạo hiểm lộn mật T.T Tối có BBQ có người nướng đồ liền tay, rất ngon yummy yummy. Món thích nhất là mai cua nhồi thịt nướng rất ngon lần này đã được ăn xả láng. Ăn bên bể bơi, một bên là sự kiện Vietjet có mấy anh Cambodia sang thế là giao lưu hát 60 năm cuộc đời tiếng Cam, một bên là biển vịnh dịu dàng gió thổi vào mát mẻ. Không đến mức mát rượi vì ngày cũng khá là nóng. Cũng là một trải nghiệm vui thích đi.

Ăn xong đi dạo biển với anh béo trời nhiều mây ít sao không trăng vầy vậy thôi. Về đàn đúm nghe mọi người đánh đàn và hát. Có hội chơi ma sói.

Ôi hoá ra, nhiều cái không quan trọng bằng the look huhu. Gặp một em V6 dưới mình 2 khoá xinh lắm nhìn chín chắn nữa you can have all the good impressions about her nên ẻm đang là intern ở WQ. Mình có cảm xúc vừa ngưỡng mộ vừa gato nhẹ mọi người ở WQ vì chắc đấy là thế giới mình muốn đến nhưng mình không có slot ở đấy. Có thể vì mình chưa bao giờ toàn tâm toàn ý cho những việc như vậy. Mình biết bọn tư bản bóc lột ý rồi mà haiz thế mà vẫn bị làm cho loá mắt ý a.

Khổ, mà hoá ra mình hám đẹp còn hám tài nữa ạ 😦 Bảo sao mãi mình không thoát ly công việc hiện tại dù cũng không hẳn là the best.

Gần đây mình đã mua Bốn mùa trời và đất. Đọc mỗi tối. Lại thấy chất văn chương ngấm vào trong từng tế bào rồi, không còn khô rang mùi tư bản nữa. Viết nó cũng trôi tay hơn. Hơ phải làm báo cáo đó mà sao giờ buồn ngủ và mệt thế này huhu.

 

Xin chào tháng 9

Thức dậy lúc 4h sáng, sau đó mất ngủ vì tên béo đang ốm và sụt sịt nên thành ra khó thở và tiếng thở bị nghẹt thành âm thanh như lò rèn kéo bễ.

Bâng quơ. Xem Taste of the bear của Nam lại thấy cậu bé này thật giỏi quá.

Không phải cái chúng ta muốn làm. Mà là điều chúng ta sẵn sàng hy sinh để làm.

Muốn thì ai chẳng muốn được. Nhưng dám hy sinh thì có dám không, đấy mới là bài test cuối cùng.

Mình không viết được nhiều lắm ngoài mấy câu lý thuyết cuộc đời như vậy. Hình như lâu lâu rồi thiếu một sự rung cảm sâu lắng, đến mức khiến trái tim động đậy xôn xao và cuộc sống rực rỡ trở lại như một triền hoa dưới ánh nắng hè chói chang.

Một điều gì đó đã luôn thiếu vắng suốt cả quãng đường mình lớn lên. Sau học tâm lý học thì mình nhìn điều đó thấu suốt hơn. Cảm giác thiếu vắng tình yêu từ người mẹ thời thơ ấu mãi mãi là một điều khó bù đắp, dù bây giờ quan hệ giữa mình và mẹ tốt hơn, nhưng mình dần hình dung được mình dễ trở thành một phiên bản của mẹ.

Thế giới mình đang sống. Thế giới ngoài kia thật khác, kiểu sống khác, những giấc mơ khác, con đường khác, mối quan tâm khác. Mỗi xã hội có vấn đề riêng của nó.

Mình lại lạc trôi rồi đấy. Đúng là khó có một tinh thần tốt trong một cơ thể không khoẻ mạnh. Không phải ốm yếu nhưng cũng là ít vận động. Thôi, tối đi học nhảy.

 

US Trip – 210817 (1)

Hơn 1 tuần ở Mỹ. Dẫn anh đến đây cảm giác những ký ức ngày xưa ngủ ngoan hơn, giờ đây có thêm những lớp ký ức mới. Mọi thứ vẫn thế, cỏ vẫn xanh bên những căn nhà sinh viên xinh xinh. Catch up với Paul và Bô, bọn này kể chương trình ngày xưa bọn mình có 43 đứa sang mà năm nay chỉ còn 17. Học phí tăng, cắt học bổng 8K, thế nên chắc ít người kham được hơn.

CSU mở rộng khuôn viên xây thêm nhiều công trình, trong đó có hai cái mình chú ý nhất là CSU Health and Medical center to như cái bệnh viện Hà Nội và sân vận động tai tiếng nằm ngay giữa campus, dự là sẽ gây ra tắc đường, thiếu chỗ đỗ xe, rồi thiên hạ không được tailgating uống bia trước giờ khai mạc. Dân Mỹ cuồng football tợn. Hẳn trường cũng đầu tư thêm cho bộ môn này, kéo thêm sinh viên, tăng ranking. Sân vận động ngốn đến 120 triệu đô để xây dựng, lấy tiền từ quỹ của trường và raise fund 50 triệu đô. Fund không đủ nên phải đi vay, và sẽ lấy doanh thu từ việc hoạt động của sân để bù vào.

Theo như Rachael thì hẳn là trường muốn phát triển thêm về mảng football và được biết đến như một trường mạnh về engineering. Hiện ở CSU đã có BioMARC chuyên nghiên cứu về virus khá là mạnh. Trước Obama định đóng cửa chỗ này rồi nghĩ sao phút cuối lại rót thêm tiền vào phát triển, thế là cả nhà đều vui. Chỗ này góp phần nghiên cứu về virus Zika tai tiếng một thời.

Ngày đầu tiên đến 2am bọn mình vật vờ ở sân bay Denver, 4:30am mới lên được shuttle bus và 6:00 sáng thì về đến đây lúc bình minh vừa ló rạng. Rachael ra mở cửa bảo đêm không ngủ được vì excited sắp được gặp mình. Nhà của Rachael số 2K cơ bản cũng giống căn nhà của bọn mình trước kia.

Bọn mình ở phòng Mikayel. Mikayel đã lớn rồi, năm nay lên lớp 6. Trước cậu bé học ở đây, trong tuần ở với mom, cuối tuần ở với dad, nhưng giờ thì ngược lại. Mikayel học ở Evergreen, gần Denver nên trong tuần ở với bố và cuối tuần mới về. Căn phòng của cậu bé đúng phòng con trai, có bộ figure Lord of the Rings, khủng long, rồng, DVD phim, poster Pikachu, mấy bức tranh bạn vẽ tặng, cúp Reading, một tấm tranh cắt dán lớn trông rất thú vị.

Rachael kể Mikayel có rất nhiều experience hè này, thiết kế mô hình trò chơi gì đó rất to nên mẹ cậu không thể cho vừa phòng, chế tạo robot đơn giản. Trẻ con Tây sao mà thích. Nhớ Mikayel, cậu bé rất dễ thương, ngọt ngào và rất ngoan. Bọn mình không gặp được vì cuối tuần Mikayel đi xem game tournament gì đó với bố và vì đi xe khá tốn thời gian nên không bõ công đi, trong khi ở Foco mình còn bạn bè chưa gặp. Mình có nói chuyện với cậu bé qua điện thoại và giọng cậu hơi buồn khi mình nói không thể gặp cậu kịp vì không đủ thời gian.

Ngày đầu chủ yếu là ngủ, thăm CSU và catch up với Paul và Bô. Thoả giấc mơ có ảnh cầu hôn ở The Oval. Trường thật rộng, mình chưa bao giờ đi hết campus. Vì ngoài campus chính còn có mấy campus ở ngoài nữa. Trong trường cũng đã rất là lớn rồi. Anh bảo trường nào ở Mỹ cũng to thế này á? Có trường to hơn ý chứ, nhưng thường trường công, trường của state thì diện tích lớn như vậy.

CSU không chỉ đập đi xây lại mà còn mua thêm đất bên ngoài. Buổi sáng Rae dẫn mình đi ăn sáng một bữa no nê xinh đẹp ở Butters một khu đi qua Road34. Rae bảo khu này sẽ sớm bị tear down vào tháng 10 để xây thêm, uhm, hình như là dorm. Nên bọn mình có thể mua manga với giá 5$/quyển ở một tiệm DVD cạnh đó. Đối diện khu này cũng nhìn thấy một đường đi ngầm cũng đang được thi công. Rae có phàn nàn về chuyện giá nhà và giá parking đã tăng trong vòng 3 năm chị ở đây.

Rae sẽ bảo vệ luận án vào mùa xuân năm sau. Tổng cộng mất 7 năm để hoàn thành PhD. Từ một bachelor Psychology, li dị chồng, nuôi con và trở thành một Biomedical PhD là một con đường dài và đầy vất vả. Rae đến từ Virginia. Rae kể mình là người đầu tiên trong nhà đi học đại học nên cũng không có ai advise khi chị đi học. Chị nghĩ mình không giỏi toán nên đã chọn Psycho, vì nghĩ toán là môn cần có khả năng tự nhiên. Cuối cùng Rae đã dấn thân vào ngành này, mất mấy năm hoàn thành các môn về toán lý hoá để đủ điều kiện làm PhD. (Mình từng được Rae dẫn đi xem phòng lab hồi còn đi học).

Rae kể chị luôn nghĩ mình kém hơn mọi người nên luôn cố gắng và chăm chỉ hơn. Nhưng kết quả thì tuyệt vời. Rae từng kể về điểm số ở trường và mình thấy rất amazing vì thực sự ngành đó thật không dễ chút nào. Rae nói khi nào tốt nghiệp thật muốn thuê một chiếc limosine đi đến graduation ceremony và bước ra như một nữ hoàng. Mày hãy đến graduation ceremony và đám cưới của tao và John nhé. Ngày xưa tốt nghiệp ở xa nên chị không mời bố mẹ đến, cũng không muốn thuê cap và gown nhưng lần này nhất định sẽ thuê để celebrate bao cố gắng những năm qua. That’s worth it.

Kể chuyện này lại nhớ năm ấy mình tốt nghiệp, có 2 ceremony, một là của chương trình ở  Hilton Hotel, một là của trường ở Moby Arena. Rae đến cả hai. Ở Hilton có Rae, John, Darin và Mikayel. Lúc đọc tên từng người bước lên, đến khi mình lên Rae hú hét cổ vũ làm mấy người rất ngạc nhiên, nhưng mà đó mới đúng là American style haha. Chị cũng hút hét lần nữa ở Moby Arena nhưng nhầm với Thảo Nông con bé có tên gần như giống hệt mình. Ôi ngày đó, hơn 2 năm rồi. Những ngày đi học. Ký ức cứ mãi xanh tươi như màu xanh của cây và màu nắng Foco.